Trời Đã Sang Đông – Tác Giả: Nguyễn Ngọc Thùy Lam
Trăng nghiêng mình, cúi xuống vớt đêm sâu
Tôi đợi mãi mà người đâu chẳng thấy
Dấu chấm hỏi nằm lặng trên trang giấy
Ánh điện vàng, lấp láy giữa phố khuya
Những niềm riêng chẳng ai sẻ, ai chia
Nên phiền muộn vương đầy nơi khóe mắt
Triệu vì sao chợt sáng rồi chợt tắt
Khiến tâm hồn se thắt nỗi nhớ mong
Thu vừa tàn, trời mới chuyển sang đông
Mà gió lạnh đã thổi tung ký ức
Cúc họa mi thoảng đưa hương thơm phức
Sao cõi lòng cứ day dứt, băn khoăn
Tôi vẫn yêu người, người có biết hay chăng