Đây là mẩu giấy đầu tiên mà một học sinh dành tặng cho tôi. Mẩu giấy ghi: “Hãy nhìn cách cuộc đời tôi xoay vòng và chuyển thành màu trắng cùng những ý nghĩ trống rỗng khi những ước mơ bị dang dở/Tại sao con chim buồn lại ngừng bay?/ Nó mệt vì không tìm được ai đồng hành cùng nó?/ Hãy cứ chơi đùa và cười lên, vì cuộc đời không ước mơ cháy bỏng sẽ không phải là cuộc đời đáng sống".
Phải nói thêm là cậu học trò tặng mẩu giấy này cho tôi vào đúng thời điểm tôi bị hành hạ bởi chứng trầm cảm. Tuy nhiên, tôi không muốn bất cứ ai chú ý đến, vì thế bất cứ khi nào tôi phải lên lớp, tôi sẽ nở nụ cười trên khuôn mặt và cố hết sức để tỏ ra thật “bình thường”.
Cậu học trò tiến lại gần tôi và nói “Cô ơi, cái này là tặng cô ạ”. Sau đó, cậu học sinh trở về chỗ ngồi. Tôi đọc mẩu giấy và suýt khóc vì xúc động. Có phải cậu học trò nhìn thấy “chiếc mặt nạ” mà tôi mang hay là em ấy chỉ đang đùa thôi? Tôi không rõ và tôi sẽ không bao giờ biết được câu trả lời. Tôi không dám hỏi lại cậu học trò và tôi đã mất liên lạc với em.
Tuy nhiên, đọc lại những lời này cảm giác thật sự buồn. Những câu từ khiến tôi cảm nhận được điều gì đó và giúp ích tôi nhiều.
Các học sinh cũng tặng tôi bánh ngọt, những cái ôm. Cũng có những học sinh bất cứ khi nào gặp thì cô trò lại cụng tay. Có những cậu học trò ở lại sau giờ học để giúp tôi chuẩn bị phòng học cho một buổi thuyết trình đặc biệt dù không ai yêu cầu các em. Cũng có những học sinh khi nhìn thấy tôi ngang qua hội trường thì vẫy tay và hò hét: “Em chào cô. Chúng em rất vui khi gặp cô”.
Có những điều nhỏ nhặt nhưng ẩn chứa thật nhiều lớn lao. Và đôi khi, chính các em lại là những người "dạy" các thầy cô về tình yêu một cách vô tư, chân thành.../.