Nhiều năm sau, một cô bé tặng các thầy cô giáo của mình và một số người bạn cùng lớp một ghi chú viết tay như sau: “Em có thể làm tất cả những điều này nhờ thầy cô, người đã mang đến cho em sức mạnh, trích kinh thánh Philippians 4:13”
Hiện giờ, tôi không phải là một người sùng đạo. Tuy nhiên, tôi vẫn biết ơn những gì cô bé nghĩ về tôi. Khi tôi hỏi tại sao em tặng những mẩu ghi chú này, cô bé nói em cảm thấy muốn chia sẻ những lời này với những người mà em quan tâm. Sau đó, chính học trò này đã tặng tôi thêm 2 mẩu giấy nữa. Một trong số đó là một bức vẽ, một mẩu giấy khác là chiếc thiệp làm bằng tay.
Tấm thiệp ghi: “Cô giáo ơi, em rất thích các buổi học của cô. Đó là một số những buổi học hay nhất ở học kỳ này. Em đã rất cố gắng. Cảm ơn cô. Em yêu cô rất nhiều.”
Cô bé nói cô sẽ chuyển trường năm tới. Trước đó, tôi đã nhìn thấy cố bé chuẩn bị thiệp và tranh trong các giờ ra chơi nhưng tôi nghĩ em ấy chỉ đang giúp bản thân giải trí. Em nói rằng em sẽ rất nhớ tôi. Tôi không phải là một người dễ khóc nhưng lần đó, tôi đã hơi rớm nước mắt một chút. Trái tim tôi vẫn thấy ấm áp khi nghĩ về những gì cô bé đã làm.