Dưới dàn thiên lý
Nhà nàng có cái giậu thưa.
Có giàn thiên lý đong đưa hoa vàng
Kể từ bên ấy có nàng
Lá xanh,thiên lý hoa vàng thêm sai
Mỗi lần nàng đứng tưới hoa.
Nghiêng nghiêng mái tóc như là suối mây
Thoáng nghe thoang thoảng hương bay.
Hương hoa hay chính tóc mây hương nàng ?
Vô tình tôi mãi ngóng sang
Vô tình nàng cũng nhìn sang bên này !
Hương hoa thiên lý Ô hay !…
Cũng vô tình cứ bên này thoảng qua !
Bẵng đi mấy độ thu già
Tôi về mong ngắm giàn hoa với nàng
Ô hay ! Trơ trọi cốt giàn
Vắng hoa,vắng cả ! Dáng nàng cũng không !
Cớ sao hoa chẳng còn bông ?!
Lá không còn lá, hương nồng chẳng sang ?
Thì ra nàng đã sang ngang
Tóc mây với cả hương nàng cũng theo !…
Trên giàn vắng bóng hoa leo
Thản nhiên gió vẫn cố trèo sang đây !
Thiếu hương hoa,vắng tóc mây
Trời buông mấy sợi tơ gầy…giăng giăng !
Cớ gì một dáng người dưng
Với giàn thiên lý mà bâng khuâng lòng !
Giàn hoa với dáng một người
Theo tôi suốt cả quãng đời thanh xuân…!