Con nợ mẹ những mùa xuân
Tác giả : Mai Thúy Hải
Con nợ mẹ những mùa xuân
Nợ luôn cuộc sống an nhàn thảnh thơi
Xa quê cách biệt phương trời
Nhưng con vẫn nhớ từng lời mẹ răn .
Nhà mình nghèo đói khó khăn
Vì con cha mẹ chịu vàn đắng cay
Vất vả lăn lộn đêm ngày
Không lời than vãn thân này ốm đau .
Nhớ con mắt mẹ trũng sâu
Khi mùa xuân đến nào đâu con về
Cũng tại cuộc sống bộn bề
Nên con mới phải mải mê kiếm tiền .
Khiến cho cha mẹ ưu phiền
Mùa xuân tết đến mẹ hiền ngóng trông
Quê nhà thấp thỏm nhớ mong
Người ta sum họp mà lòng tủi thân .
Cứ mỗi độ đến mùa xuân
Xứ người con ước một lần về thăm
Xa quê ngần ấy tháng năm
Xuân nào con cũng khóc thầm mẹ ơi !
Dòng người xuôi ngược nổi trôi
Đưa con lạc bước ở nơi đất người
Xuân sang tết sắp đến rồi
Con nhớ nhà quá mẹ ơi ! Muốn về .
Muốn được ôm ấp , cạnh kề
Sà lòng mẹ ngủ không hề lo toan
Con nợ mẹ những mùa xuân
Và khi mẹ ốm không lần về thăm .
Biết mẹ nào sống trăm năm
Mà sao con vẫn vô tâm thế này
Nợ mẹ một bữa sum vầy
Cơm canh đạm bạc đủ đầy thành viên.