Đồng nghiệp của tôi: Những chiến binh dũng cảm!
“Nỗ lực của tôi không là gì so với giám đốc của tôi và các đồng nghiệp. Cảm ơn những đồng nghiệp của tôi, suốt thời gian qua mọi người đã vất vả rồi.”- chị nói. Tôi nghe được tiếng chị thở phào như vừa giảm được gánh nặng công việc đã áp lực từ lâu. Câu chuyện mùa dịch Covid-19, chị gọi đó là những ngày không quên, là những đêm trắng không giấc ngủ của đồng nghiệp.
Chị cho biết: “Một thời gian dài, trên những chiếc bàn la liệt test xét nghiệm, đồng nghiệp của tôi với bộ đồ bảo hộ kín mít nóng bức như tắm hơi trong cả ca trực. Một hai ngày đầu không thể nhìn nổi, khẩu trang làm mờ hết kính bảo hộ, lại thêm lớp kính chắn bên ngoài. Sau vài ngày rồi cũng quen, ai cũng chỉ hở đôi mắt đỏ hoe vì làm việc với cường độ cao liên tục. Không vì thế mà nao núng, đôi tay của họ nhanh thoăn thoắt, từ ghi chép, sắp xếp, dán thông tin mẫu xét nghiệm. Với những chiến binh này, thời gian được tính bằng tốc độ lấy mẫu xét nghiệm.”

Cán bộ TTYT quận Nam Từ Liêm trong những đêm không ngủ “chạy đua với thời gian” lấy mẫu xét nghiệm.

Bác sĩ Huệ trong trang phục bảo hộ kín mít khiến cơ thể như được“tắm hơi.”
Chị nói như “nằm lòng” về khó khăn đặc thù riêng của địa bàn: “Nam Từ Liêm là quận có số lượng người nước ngoài sinh sống cao nhất thành phố. Trong đợt dịch thứ ba, quận ghi nhận số lượng người đi về từ vùng dịch Hải Dương cao chỉ sau quận Hoàng Mai. Chính vì vậy, mỗi cán bộ của trung tâm chúng tôi phải “chia lửa” cho nhau. Cán bộ khoa kiểm soát bệnh tật và khoa xét nghiệm là “thủ lĩnh” hướng dẫn cầm tay chỉ việc cho cán bộ của các khoa, phòng, trạm y tế. 100% cán bộ y tế được tập huấn nhiều lần về sử dụng bảo hộ lao động và kiểm soát nhiễm khuẩn. Việc bảo đảm an toàn cho đồng nghiệp là ưu tiên hàng đầu đối với chúng tôi vì nếu không bảo vệ được cán bộ y tế thì coi như thất bại trong công tác phòng chống dịch.”
“Cũng may, những thời khắc khó khăn nhất về dịch bệnh đã đi qua.” - nói đến đây, giọng chị như trùng xuống: “Các đồng nghiệp nữ của tôi lại được trở về với cuộc sống thường ngày, có thời gian yêu thương và chăm chút cho bản thân, cho gia đình. Trong suốt thời gian qua, họ gác lại tình yêu gia đình để gửi vào công việc. Hơn ai hết, họ thấu hiểu rằng, khi dịch bệnh đi qua thì cũng là lúc họ được trở về với mái ấm của mình.”
Tôi hỏi chị, kỷ niệm nào nhớ nhất đối với chị trong mùa dịch? Chị trả lời đó là đêm 30/1/2021 khi xảy ra tình huống bất ngờ ngay khi ghi nhận ca mắc Covid-19 đầu tiên là một học sinh lớp 3E, cơ sở giáo dục bình yên này trở thành điểm cách ly y tế tạm thời.
Chị cho biết: “Được sự chỉ đạo của Ban chỉ đạo Phòng chống dịch quận mà trực tiếp là đồng chí Giám đốc TTYT, tôi cùng các đồng nghiệp đã thực hiện tất cả các biện pháp y tế theo quy định, thần tốc truy vết, lấy mẫu xét nghiệm sàng lọc Covid-19 cho các trường hợp liên quan ngay trong đêm. Và cũng nơi đây đã ghi nhận một cái Tết đặc biệt chưa từng có ở một nơi “nội bất xuất, ngoại bất nhập” của cô và trò trường Tiểu học Xuân Phương. Thời điểm đêm giao thừa, những đôi tay bé xíu của các con vẽ bông hoa đào trên bảng; thương các cô giáo và nhất là các con lần đầu tiên ăn tết xa nhà, tôi và một số đồng nghiệp của mình đã kìm nén cảm xúc để động viên tinh thần, trấn an tâm lý cho cô và trò yên tâm đón Tết.”

Kỷ niệm về đêm giao thừa “không thể nào quên” tại Trường Tiểu học Xuân Phương. (bác sĩ Huệ, thứ 4 từ trái qua)
Chị không khỏi bùi ngùi: “Một khi đã chọn nghề y thì trực đêm là chuyện bình thường. Điều đó có nghĩa là các con của chúng tôi phải làm quen với những đêm thiếu vắng mẹ do ca trực, các ông chồng phải đóng thêm vai người mẹ để bù đắp cho con. Điều đó cũng có nghĩa là để có thể hoàn thành tốt công việc của mình, đồng nghiệp của tôi sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi, gian khổ.”