ĐÊM HỘI LĂM - VÔNG
Tặng Phon - sa - vẳn và các bạn em
Em đừng rót mời ta uống nữa
nhịp lăm - vông say lả đêm rồi
bước chân nhún, bàn tay xòe quyến rũ
nét hoa văn như huyền thoại đất này
Không thể khác, có gì như mộng mị
ta hát lên từ sâu thẳm tim mình
từng thớ thịt cũng đòi say ánh lửa
em chập chờn bốc cháy ở quanh ta
Ta như thấy tiếng gió đèo Phu - hạy
thổi qua thung bứt phá lá cây rừng
lòng trong trẻo trong nhiều ham muốn lạ
buộc chỉ cho núi, cho mây, ta buộc chỉ cho rừng
Em uốn lượn ly tràn nghiêng điệu nhảy
ta hú lên như có triệu voi về
đêm say đắm vỡ òa trên ngực trẻ
em, em ơi khao khát cháy khôn cùng.
Chưa tan hội mà lòng dúng dắng
bước chân em đưa đón thế sao đành
thì uống nữa cho tràn ly rượu khát
cho mai kia em quên lối ta về!
Viêng - chăn, 1995