The owl and the grasshopper
The Owl always takes her sleep during the
day. Then after sundown, when the rosy
light fades from the sky and the shadows
rise slowly through the wood, out she comes
ruffling and blinking from the old hollow
tree. Now her weird "hoo-hoo-hoo-oo-oo"
echoes through the quiet wood, and she
begins her hunt for the bugs and beetles,
frogs and mice she likes so well to eat.
Now there was a certain old Owl who had
become very cross and hard to please as she
grew older, especially if anything disturbed
her daily slumbers. One warm summer
afternoon as she dozed away in her den in
the old oak tree, a Grasshopper nearby
began a joyous but very raspy song. Out
popped the old Owl's head from the opening
in the tree that served her both for door and
for window.
"Get away from here, sir," she said to the
Grasshopper. "Have you no manners? You
should at least respect my age and leave me
to sleep in quiet!"
But the Grasshopper answered saucily that
he had as much right to his place in the sun
as the Owl had to her place in the old oak.
Then he struck up a louder and still more
rasping tune.
The wise old Owl knew quite well that it
would do no good to argue with the
Grasshopper, nor with anybody else for that
matter. Besides, her eyes were not sharp
enough by day to permit her to punish the
Grasshopper as he deserved. So she laid
aside all hard words and spoke very kindly
to him.
"Well sir," she said, "if I must stay awake, I
am going to settle right down to enjoy your
singing. Now that I think of it, I have a
wonderful wine here, sent me from
Olympus, of which I am told Apollo drinks
before he sings to the high gods. Please
come up and taste this delicious drink with
me. I know it will make you sing like Apollo
himself."
The foolish Grasshopper was taken in by the
Owl's flattering words. Up he jumped to the
Owl's den, but as soon as he was near
enough so the old Owl could see him
clearly, she pounced upon him and ate him
up.
Flattery is not a proof of true admiration. Do
not let flattery throw you off your guard
against an enemy.
Chim cú và châu chấu
Chị chim Cú luôn ngủ vào ban ngày. Sau
đó, sau khi mặt trời lặn, khi ánh sáng hồng
từ trên trời nhạt đi và bóng tối chầm chậm
tràn đến khu rừng, cô đi ra từ gốc cây rỗng
già, xù bộ lông và nhấp nháy mắt . Cô kêu
lên thật huyền bí "hoo-hoo-hoo-oo-oo"
tiếng kêu vang dội qua khu rừng yên tĩnh,
và cô bắt đầu săn đuổi các con côn trùng
và bọ cánh cứng, ếch và chuột nhắt, cô ấy
rất thích ăn chúng.
Bây giờ chim Cú đã phần nào già đi, trở
nên rất cáu gắt và khó để làm hài lòng, đặc
biệt là bất cứ điều gì quấy rầy đến giấc ngủ
hàng ngày của cô. Một buổi chiều mùa hè
ấm áp khi cô ngủ gà gật trong cái tổ của
mình trên cây sồi già, một chú Châu chấu
gần đó bắt đầu một bài hát vui tươi nhưng
rất gay gắt. Cô chim cú già ló đầu qua lỗ
hổng của cái tổ, nơi vừa là cửa vừa là cửa
số.
"Hãy tránh xa nơi này, thưa ngài" cô nói
với Châu chấu. "Bạn không biết cách cư
xử ư? Bạn ít nhất phải tôn trọng tuổi tác
của tôi và để tôi ngủ trong yên tĩnh"
Nhưng Châu chấu trả lời một cách hỗn
xược rằng nó đã ở đúng vị trí của mình
trong ánh mặt trời giống như chim Cú đã có nhà của cô ấy ở cây sồi già. Sau nó bắt
đầu cất tiếng kêu to hơn và gay gắt hơn
nữa.
Chim Cú già khôn ngoan biết rất rõ rằng,
nó sẽ không thể tranh luận với với Châu
chấu, cũng như với ai khác về vấn đề này.
Bên cạnh đó, đôi mắt của cô không đủ bởi
sắc bén vào ban ngày để cho phép cô để
trừng phạt Châu chấu như nó xứng đáng
phải chịu. Vì vậy, cô đã bỏ qua tất cả các
từ nặng lời và đã nói chuyện rất tử tế với
anh ta.
"Vâng thưa ngài" cô nói, "Nếu tôi vẫn tỉnh
táo, tôi sẽ ổn định chỗ của mình để thưởng
thức giọng hát anh. Bây giờ tôi đang nghĩ
về nó, tôi có một loại rượu vang tuyệt vời
ở đây, Olympus đã gửi cho tôi, tôi đã nói
Apollo uống trước khi anh ấy hát cho các
vị thần tối cao. Hãy đến và thưởng thức đồ
uống thơm ngon này với tôi. Tôi chắc là
nó sẽ làm cho bạn hát hay như Apollo."
Châu chấu ngu ngốc đã rơi vào những lời
tâng bốc của chim Cú. Nó nhảy vào tổ của
chim Cú, nhưng ngay sau khi nó đã đến đủ
gần để chim Cú già có thể nhìn thấy nó
một cách rõ ràng, cô vồ lấy anh ta và nuốt
chửng.
Tâng bốc không phải là bằng chứng của
sự ngưỡng mộ thật. Đừng để sự tâng bốc
làm bạn mất cảnh giác trong việc chống
lại kẻ địch.