Tình yêu của lính – Mạc Phương

Người yêu ơi trên vùng cao tĩnh mịch.
Em rất mừng bởi anh vẫn chưa quên.
Mối tình đầu em chẳng dám gọi tên.
Bởi chiến tranh mà cách chia đôi ngả.
Em và anh đều nếm mùi vất vả.
Súng trên vai anh đi các chiến trường.
Vai áo sờn bạc phếch bởi gió sương.
Nay trở về giữa đô thành tấp nập.
Em đâu còn là người xưa e ấp.
Tiễn anh đi chẳng dám nắm bàn tay.
Rưng rưng lệ trong khóe mắt cay cay.
Tặng cho anh chiếc khăn tay thêu vội.
Bao năm rồi trở về nơi bến đợi.
Vẫn bồi hồi nhớ lắm dáng người thương.
Bụi thời gian trên mái tóc pha sương.
Đã lưu dấu tình yêu thời xuân trẻ.
Dọc con đường lá me bay lặng lẽ.
Thấy tâm hồn thanh thản đến lạ thường.
Anh bây giờ có mái ấm thân thương.
Em cũng vậy một gia đình êm ả.
Tuy chiến tranh chia cắt tình đôi ngả.
Nhưng cả hai đã luôn sống vì nhau.
Chẳng duyên phận quấn quýt bởi trầu cau.
Thì tình đầu giờ trở thành tri kỉ
Nguồn: https://thuvientho.com/tinh-yeu-cua-linh-mac-phuong-40406.html#ixzz77MfysELj