Thư của lính – Thanh Hùng

Nơi tiền đồn se lạnh gió heo may
Mặt trời nhỏ sao ngủ hoài không thức
Nơi vọng gác có cả luôn giấy mực
Viết tình thư gợi nhớ lúc xa nhà
Nhà không gần nhưng cũng chẳng quá xa
Luôn kiếm cớ để ngang qua gặp gỡ
Rồi để tối trong lòng luôn thấy nhớ
Dáng thân quen đang đứng ở trong vườn
Đi lính rồi lòng cứ thấy vấn vương
Nhớ cô bé sao mà thương đến vậy
Ngày nhập ngũ bên kia đường đứng vẫy
Mắt trao nhau và chợt thấy em cười
Và trong lòng luôn rộn rã vui tươi
Vì đã gặp với người mình yêu quý
Không lâu nữa chắc vào trong đơn vị
Trang thư xanh để ngỏ ý trao lời
Bức thư đầu anh nhớ lắm người ơi
Đôi mắt ấy luôn rạng ngời xinh đẹp
Vài tháng nữa chắc là xin về phép
Để nhìn em đứng nép ở cổng rào
Mới nghĩ mà lòng đã thấy xuyến xao
Trang giấy trắng chưa câu nào để viết
Vừa nghĩ đến là lòng vui như thiệt
Trời hừng đông chữ chạy hết đi rồi
Cứ viết hoài mà câu tự lôi thôi
Thấy ghét thật mà chao ôi nhớ quá
Thôi gác lại để ngày sau đi đã
Viết thật hay thì dạ mới ưng lòng
Em đừng cười thư viết mãi không xong
Chỉ ba chữ còn nằm trong trang giấy
Tự mắc cỡ rồi lấy tay che đậy
“Anh yêu em” chỉ như vậy cười hoài.
Nguồn: https://thuvientho.com/thu-cua-linh-thanh-hung-40403.html#ixzz77MhEjyxk