MỘT VẦNG TRĂNG SÁNG RỌI NHÂN GIAN
Một trăm hai mươi lăm năm ngày sinh của Bác
Con dâng kính tặng Người mộc mạc mấy vần thơ!!!
Bác đã đi xa nhưng Bác vẫn đợi chờ
Lời Bác dặn chúng con luôn ghi nhớ!!!
Độc lập tự do là hơi thở
Đất nước mạnh giàu là duyên nợ với tiền nhân!!!
Chúng con đang đi trong lớp lớp trùng trùng
Xây dựng lại một non sông gấm vóc!!!
Cả dân tộc đời đời thương nhớ Bác
Một vầng trăng sáng rọi nhân gian!!!