Thật thân thương gọi hai tiếng gia đình
Nơi duy nhất chốn yên bình ta đó
Hạnh phúc biết bao trong một ngôi nhà nhỏ
Đầy ắp nụ cười và có thương yêu
Về với gia đình xua hết những cô liêu
Bù đắp lại những sớm chiều mệt mỏi
Những lo toan phải hằng ngày gắng gỏi
Gạt bỏ ưu phiền va đập thói đua chen
Chẳng lo âu, ganh ghét với sang hèn
Bên tổ ấm những ngọn đèn thắp lửa
Ở nơi ấy có trái tim đôi lứa
Thắm nghĩa tình bên những đứa con ngoan
Dẫu cuộc đời còn lắm những lo toan
Chẳng dám mong đến đàng hoàng sung sướng
Hạnh phúc giản đơn là nơi ta tận hưởng
Mái ấm gia đình chẳng vướng bận chi !