Ông dường như không biết mệt mỏi, giọng lúc nào cũng mạch lạc, dõng dạc, thu hút và thuyết phục người nghe. Nhiều lần ông nói suốt cả ngày về công tác quy hoạch, đào tạo cán bộ (Chỉ thị 46) tại hội trường Ba Đình, hay nói chuyện với cán bộ công an về 6 điểm cụ thể để thực hiện Nghị quyết 21 về an ninh quốc phòng. Ông thường lý giải sắc bén, có thực tế phong phú minh chứng nên thuyết phục người nghe. Còn nhớ, khi chuẩn bị Nghị quyết 21, ông đã đi khảo sát thực tế nhiều tháng trời lên tận biên giới, các điểm chiến lược ở địa đầu Tổ quốc. Bài thơ “Điểm tựa” đầy tình thương yêu người lính đã ra đời chính vào dịp này. Ông kể, nhờ những thực tế sinh động thu thập được đã giúp ông trình bày rõ vấn đề và đã tạo sự nhất trí cao khi Bộ Chính trị thông qua.
Đồng chí Lê Đức Thọ có tác phong làm việc khoa học, tuân theo chương trình kế hoạch ngày, tháng, quý… nên nếu đã hẹn gặp cán bộ, người dân, nhưng vì bận đột xuất, đồng chí yêu cầu thư ký báo cho người cần gặp yên tâm và hẹn nhất định gặp sau. Nếu đồng chí giao cho ai giải quyết, thì đồng chí trả lời cho người có yêu cầu gặp biết địa chỉ và yêu cầu nơi giải quyết phải trả lời cho đồng chí, sau bao ngày… Đồng chí rất nhớ công việc đã giao, sau một thời gian thường hỏi lại tình hình đã giải quyết. Tôi còn nhớ, khi biết tin con đồng chí T và con đồng chí 5x (đều là cán bộ lãnh đạo ở địa phương) làm ở tàu viễn dương (thời đó đi tàu viễn dương là nghề hái ra tiền), đồng chí giao cho thư ký truyền đạt ý kiến của mình là “đưa các cháu lên bờ” để gìn giữ uy tín và lòng tin của dân. Sau đó cứ một tháng đồng chí lại cho kiểm tra xem yêu cầu đã được thực hiện chưa.
Sáng nào đồng chí cũng nghe điểm các báo, thấy có vấn đề gì thì yêu cầu thư ký ghi ý kiến của mình để truyền đạt đến nơi cần giải quyết. Những vấn đề có liên quan tới cán bộ, nhất là những biểu hiện tham nhũng, đồng chí phát hiện rất nhanh, kịp thời yêu cầu kiểm tra, giải quyết.
Khi tuổi cao, sức yếu đồng chí hay đi dạo, tôi thường đi theo. Có lần đồng chí nói: Cháu xem, rồi đây lịch sử nước ta thế nào? Điều đó phụ thuộc một vấn đề lớn là nội bộ thượng tầng có đoàn kết hay chia năm xẻ bảy. Nếu điều đó xảy ra thì chế độ sẽ suy, dân sẽ khổ cực.
Đồng chí thân tình nói: “Đời mình chủ yếu là làm tổ chức đảng, kể từ Đại hội II đến nay là Đại hội VI, trong công tác khó khăn này, mà bố trí đúng 70% số cán bộ là hạnh phúc lắm. Trong các nghề lãnh đạo thì nghề làm cán bộ là khó nhất, người làm cán bộ trước hết phải có cái tâm”.
Bảy mươi chín tuổi, 60 năm hoạt động cách mạng, với nhiều bệnh tật, cuối đời bệnh ung thư dày vò đồng chí. Nhưng nhiều lần tôi vào thăm, đồng chí rất bình tĩnh, không kêu rên, rất tỉnh táo và đón chờ cái chết như là một quy luật. Khi bệnh tật đau đớn tột cùng, ông đã bình tĩnh nói với bà:
“Em thương anh thì để anh ra đi…”
Thương ông, hiểu ông, bà đồng tình ý nguyện của ông… Khi bác sĩ bỏ tất cả các phương tiện… ông ra đi từ từ, êm ả …