Lửa bất diệt
Buổi trưa ấy, Sài Gòn rung ý hận,
Nghiến răng nghe rầm rập tiếng chân thù,
Anh đứng khoanh tay, lòng nặng đợi chờ
Giờ cứu nước, giờ đây, giờ cứu nước.
Anh nhìn xuống áo quần anh đẫm ướt,
Mùi dầu xăng ngây ngất chí hiên ngang,
Ngoài miệt xa, phấp phới ánh sao vàng,
Từng loạt súng từ Cầu Ông vọng lại.
Mỗi tiếng súng là mỗi người trẻ tuổi
Cũng như anh, ngã xuống; cũng như anh,
Lòng lâng lâng dâng nước mảnh hồn xanh,
Anh rạo rực, trong anh, sao nóng quá!
Anh châm lửa, người anh mang cánh lửa,
Anh băng băng xông vào giữa kho dầu.
Cánh lửa hồng mỗi lúc một dâng cao,
Bay loang loáng, khắp kho dầu, lan mãi.
Lưỡi lê giặc vụt chìa ra cản lại,
Anh hiên ngang trong thành lửa vinh quang,
Lũ giặc hèn, lùi lại, rợn kinh hoàng,
Mắt xanh lét, trừng trừng đầu sẻ lắc.
Ôi cuồng mơ là mưu đồ xâm lược!
Mộng thực dân: sợi khói thoảng bay tan,
Vì lửa ai anh dũng đã thiêu tàn.
Chúng điên hận, nhằm anh, run mũi súng,
Tiếng súng nổ, cây người anh đổ xuống.
Lửa ngoài anh đã gặp lửa hồn anh,
Phơi phới lên, ngời sáng cả đô thành,
Và xán lạn một trời Nam đỏ rực,
Nơi máu lửa đương ghi hờn dân tộc,
Tám mươi năm uất nhục, lúc này đây!
Lửa người anh bén cháy mọi lòng trai,
Lửa cháy mãi trong hồn dân nước Việt.
Lửa người anh, lửa người anh bất diệt!