Linh hồn hai chiến tuyến – Nguyễn Đình Huân

Ở chiến trường ngày ấy tôi với anh
Hai chiến tuyến giữa lằn ranh sống chết
Tôi với anh ta không hề quen biết
Đều là người con nước Việt sinh ra
Tôi với anh phải từ giã mẹ già
Chia tay người yêu để ra chiến trận
Hai chúng ta không thù chẳng hận
Tôi người Hải Dương anh tận Cà Mau
Hà cớ gì cầm súng bắn vào nhau
Ai ngã xuống cũng nỗi đau để lại
Thương mẹ già và thương cô bạn gái
Đợi ta về mùa hoa cải tàn bông
Ta hy sinh cho thống nhất non sông
Ước chiến tranh ngày xưa không tồn tại
Không hận thù không giết nhau đồng loại
Người dân mình sống thân ái yêu thương
Nếu ngày xưa không phải tới chiến trường
Mẹ tôi Má anh không sầu vương đau nhói
Anh lính cộng hoà, tôi là bộ đội
Giờ hai linh hồn sớm tối bên nhau
Chiến tranh qua đi còn đó nỗi đau
Bởi chiến tranh chỉ mang màu chết chóc
Nguồn: https://thuvientho.com/linh-hon-hai-chien-tuyen-nguyen-dinh-huan-40396.html#ixzz77MgBDxEO