Hôm nay tim tôi nức nở quá!
Trong muôn dòng chữ, vạn câu ca
Nắng nghiêm, trời đẹp nghe sử Bác
Một dòng thác sáng đổ ra hoa.
Tôi khao khát,
Hòa vào biển người năm bốn lăm,
Đắm mình trong tiếc thương của năm sáu chin,
Làm con nắng vô tri theo Latouche – Tréville.
Ôi, một mùi thiêng liêng chưa từng có…
Mùi ấy – hương thơm Quốc tế III.
Nối với nhau hơn triệu nguồn thở
Có nguồn thở nào không sáng trong?
Sống cùng nhau một mái nhà Bác
Gọi đó, một dân tộc anh hùng.
Hôm nay lòng ta kiêu hãnh quá
Ta sẽ sống với đường hoàng trái tim.
Trời đẹp, nắng nghiêm không muốn nghỉ
Biết chính ta đang kính tiếc một thứ gì.