"Trăng vào cửa sổ đòi thơ..."
Bạn hỏi làm ta cũng nhột mình,
Ờ nhỉ, lâu rồi vẫn làm thinh.
Xúc cảm chuyện đời chi nhạt thế,
Thơ vui chi thiếu nỗi nhân tình.
Thi thoảng đó đây lời cảm vấn,
Đối thơ vài ý với tao nhân.
Thuyền vẫn quay chèo trong vũng nhỏ,
Biển lớn chưa say những ý, vần.
Vẫn biết chợ đông dẫu thiếu mình,
Trăm phương nghìn tứ mãi hồi sinh.
Chút buồn lẻ bóng chiều thu lạnh,
Bâng khuâng nỡ để bạn trách mình.
Tri kỷ xưa rày vốn nguồn thơ,
Nhạt tình lụt cuốn dạt bến bờ.
Ngoảnh lại nào đâu người xưa ấy,
Chìm giữa biển đời ngoi ngóp thơ!
Thì hãy tự mình ví tao nhân,
Còn như buổi ấy tụ thi quần.
Thơ tứ tiếng lòng không hề vãn,
Mưa nguồn, chớp bể, mặc thế nhân.
Bạn hỏi hay là ta tự suy,
Nghĩa đời trong mọi nẻo tư duy.
Vần thơ như chính lòng ta vậy,
Tự trái tim mình – Nỗi tâm tri!