Một buổi sáng mùa đông chớm lạnh
Về quê nhà con chạnh lòng đau.
Tóc cha mây trắng một màu
Nụ cười đôn hậu mẹ đâu...xa rồi!
Bữa cơm trống chỗ ngồi của mẹ
Bát canh cua lặng lẽ con phần,
Nhìn lên di ảnh tần ngần
Nghẹn ngào nuốt lệ ngàn lần xót xa
Nhớ thuở trước cửa nhà ấm áp
Đón con về đầy ắp thương yêu
Mẹ luôn dành dụm cưng chiều
Bữa cơm đạm bạc nhưng nhiều niềm vui.
Nay đã vắng thật rồi bóng mẹ
Bữa cơm quê vắng vẻ tiếng cười
Cha buồn nhớ mẹ chẳng nguôi
Bát cơm nóng hổi lòng người lạnh căm.