Năm xưa tay súng tay cày
Những con người ấy của ngày chiến tranh
Hào hùng những chiếc áo xanh
Ở nơi đầu sóng các anh vững vàng
Trường Sơn chân bước nhịp nhàng
Hoà trong máu lửa rộn ràng vui tươi
Tôi yêu lắm, những con người
Mưa bom bão đạn vẫn cười lạc quan
Luồn rừng băng núi gian nan
Đoàn quân của Bác ca vang điệu hùng
Bước chân điệp điệp trùng trùng
Hiên ngang giữ nước giữa vùng đạn bay
Chàng trai cô gái…thương thay
Vì yêu Tổ Quốc rủi may phận người
Tuổi đời chỉ mới hai mươi
Có người xa Mẹ đã mười năm trôi
Chiến trường mưa nắng nổi trôi
Những ngày nhớ Mẹ chao ôi là buồn.
Người đi rừng rú, làng buôn…
Dặm đường cứu nước luôn luôn vững lòng
Sáng ra bờ suối hái rong
Tối luồn khe núi muỗi, mòng, vắt, ve…
Khi buồn ta hát mình nghe
Những lời yêu nước sắt se ấm lòng.
Những khi giặc bắt, tay còng
Đặt lên vầng trán những nòng súng vang
Vững lòng giữ dạ trường can,
Dù trong ngục tối vẫn mang lời thề
Những khi mơ thấy lối về
Muốn trên đất Mẹ nằm mê núi rừng.
Những người con đó đã từng
Banh da xẻ thịt nuôi từng chiến công
Thanh cao một thuở cha, ông
Tự hào thay lắm những dòng sử xanh.
Ngày nay mong mỏi các anh
Giữ gìn vàng ngọc xứng danh Cụ Hồ.