TẢ CẢNH BIỂN VÀO BUỔI SÁNG
SỚM MÀ EM ĐÃ CÓ DỊP QUAN SÁT.
Có lẽ đối với nhiều người thì được
ngắm nhìn cảnh biển vào buổi sáng đối với họ là một điều khá hiếm hoi. Yêu biển,
yêu quê hương, chúng tôi yêu tất cả những gì thuộc về biển, về quê hương. Được
ngắm nhìn cảnh bình minh trên biển là một điều mà lũ trẻ chúng tôi ai cũng thích.
Buổi sáng cuối tuần, tôi xin phép
mẹ cùng chị ra biển sớm để ngắm nhìn cảnh bình minh. Trên con đường tôi và chị
ra biển cảnh vật hôm nay thật đẹp, những hàng cây nối tiếp nhau ngả nghiêng đón
chúng tôi ra biển. Khi những luồng gió mạnh đập vào tai kêu ù ù lạnh buốt thì
cũng là lúc chúng tôi sắp ra đến biển. Phía trước mặt chúng tôi bây giờ là một
vùng cát trải dài theo đường bờ biển kéo dài xa xôi. Trên cây bây giờ vẫn còn
lấm tấm những hạt sương dêm còn đang đọng lại khiến cho ta có cảm giác như được
đang ở trong một thế giới của những điều nguyên vẻ sơ khai.
Chúng tôi bước những bước chân đầu
tiên trên bãi cát buổi sớm, những hạt cát mát rượi len lỏi vào từng kẽ tay rồi
rơi xuống đất nhìn thật thích mắt. Đến gần hơn biển tôi có cảm giác một hương
vị mát lành trong trẻo của buổi sáng sớm vẫn còn nguyên vẹn không một chút khói
bụi. Một cảm giác thư thái dễ chịu ùa đến mà không một nơi nào có thể đem lại
cho ta ngoài biển. Lại gần hơn chút nữa tôi mới nhìn kĩ màu nước biển trong
xanh mát lành đến kì diệu. Màu xanh ấy trải dài mênh mông vô tận. Có lần tôi
đã hỏi bố là tận cùng của biển là ở đâu hả bố thì khi đó bố chỉ mỉm cười
mà nói rằng khi nào con lớn thêm chút nữa con hãy tự tìm hiểu xem tận cùng biển
là ở đâu nhé. Tôi cũng biết rằng đó là một nơi chắc xa xôi lắm đến với nó có lẽ
tôi hải đi một chặng đường rất dài. Tôi nghĩ không biết ở bờ biển bên kia liệu
có những người đang ngắm nhìn cảnh biển bình minh như tôi và chị bậy giờ không
nhỉ. Thoáng nghĩ một lát, những cơn gió đưa tôi trở lại với cảnh biển bây giờ.
Khi ấy tôi nghe thấy những tiếng ồn ào từ phía sau đang tới gần. Thì ra đó là
những người ngư dân đang chuẩn bị đi ra biển đánh cá. Tôi thích lắm vì không
những được nhìn cảnh biển mà còn được nhìn đoàn thuyền quê hương ra khơi đánh
cá thì đúng là một điều tuyệt vời biết bao. Chỉ một lát sau những thanh niên
khỏe khoắn của dân làng đã chuẩn bị sẵn sàng ra khơi đánh cá. Mặt nước lúc này
còn đang lăn tăn gợn sóng thì bỗng chốc được thay thế bằng những mạch sóng dài
nối đuôi nhau theo đoàn thuyền ra ngoài đại dương. Bỗng lúc này chị tôi ngân
nga một vài câu hát của bài thuyền và biển như một lời tạm biệt con thuyền ra
khơi. Tôi hi vọng ngày hôm nay sẽ là một ngày ra khơi thắng lợi. Phóng xa tầm
mắt tôi trông thấy những đoàn thuyền đang nối đuôi nhau khuất dần bóng. Đó cũng
là lúc bình minh trên quê hương tôi đã dần tắt. Những tia nắng đầu tiên của
buổi sáng sớm dã bắt đầu len lỏi vào trong những rặng dừa len lỏi chiếu
qua những hạt cát trên biển. Những hạt cát được nhuốm một sắc ánh vàng trông
chúng thật tuyệt. Chỉ một lúc sau đó những tia nắng đã chiếu những ánh nắng
xuống biển, nhìn những tia nắng rọi xuống mặt biển cảm giác như những ánh bạc
lung linh. Sau đó tôi và chị cùng nhau đi xuống ven biển nhặt những viên san hô
lấp lánh ánh bạc trông thật tuyệt. Gần đó là tiếng mấy bác đang đi thu gom rác
xung quanh biển để làm sạch môi trường. Tôi và chị nán lại thêm chút nữa để
giúp các bác làm sạch bờ biển. Công việc này làm tôi thấy rất có ý nghĩa.
Cuối cùng tôi và chị cũng buộc phải
ra về dù ai cũng muốn nán lại thêm chút nữa. Chúng tôi rảo bước chân nhanh nhẹn
về khách sạn. Lần sau tôi sẽ đưa các bạn đến để cùng nhau làm sạch môi trường
biển để mỗi buổi sáng trên biển sẽ luôn trong lành với những hương vị riêng.
Sưu tầm