Dịch bệnh làm đảo lộn cuộc sống nhiều người, khiến những điều tưởng chừng như bình thường nhất như bữa cơm nhà cũng trở thành nỗi lo cho nhiều mái ấm. Từ những phận đời sớm tối bám trụ vỉa hè kiếm cơm, đến những người trẻ tưởng chừng như không quá bận tâm đến hạt gạo con cá, giờ đều giật mình trước bàn ăn thời dịch bệnh.
Nhưng cũng như bao hàng xóm khác, khi nỗi buồn chông chênh về miếng cơm manh áo vơi đi, tôi lại tìm thấy những tia nắng lấp lánh để cùng nhau đi qua mùa dịch này.
Ngõ hẻm không còn cảnh nhậu nhẹt hát hò ồn ào khó chịu, mỗi ngày, hàng xóm í ới nhau hỏi han nhau (vẫn đảm bảo giãn cách khi mà các phương tiện kỹ thuật đã quá phổ biến), lại bàn luận về tình hình dịch bệnh.
Chúng tôi hỏi thăm nhau, dặn dò nhau chuyện đi đứng, chuyện khai báo y tế và nhắc nhở nhau những chuyện liên quan. Chợ và siêu thị không đóng cửa nên nhiều người vẫn đi chợ, đó cũng là dịp để những bó rau, con cá, lốc trứng của nhà có dành tặng nhà khó, coi như xóm giềng dìu nhau qua mùa giãn cách.
Điều ngạc nhiên nhất tôi chứng kiến là những bữa cơm gia đình đã quay trở lại đúng nghĩa. Không còn cảnh cha mẹ, con cái ai nấy tự ăn, tự lo việc mình như trước kia, nhiều gia đình quây quần bên bàn cơm mỗi ngày.
Quán xá đóng cửa vì dịch bệnh, nhưng cửa nhà mỗi người lại mở ra để cha mẹ, con cái có dịp quây quần bên nhau và chia sẻ những câu chuyện cùng nhau chống dịch, và cả chuyện tương lai hậu dịch bệnh.
Khó khăn vẫn còn đó, niềm tin vì thế càng dày hơn. Như hôm qua, chú Hùng - một hàng xóm - ngồi ở nhà và mới khoe với tôi rằng khi dịch bệnh được kiểm soát, chú nhờ con trai của mình đăng ký bán hàng qua "app" như lời cậu con học lớp 10 của chú tư vấn.
Nghe giọng cười giòn của chú, tôi biết dịch bệnh kia chỉ là gờ giảm tốc bất ngờ thôi, chứ không thể ngăn cản và đối đầu được với niềm tin của chú cùng những người nơi hẻm nhỏ khu phố tôi...