Hồi đầu năm gặp em ngày xuân đã mất, vui từ ở đâu? Em đi ngênh ngang qua nước. Tôi giỡn chơi đem đến bao nhiêu hoang mang, lo lắng, sợ hãi và tính sơ sơ thì gần như là cơm nước, mất việc làm rồi cùng nhau bọn tôi đuối mãi Em ơi, đi nh nha. Hân hoan vừa bay qua không việc gì thế anh hôn em đã ngấp nghé, quay lại làm loạn còn hơn lúc trước đôi pho đắm đuối như xâm lăng nước không ưa em. Cả nước không thích em, mọi người phải đang dẫn cách để không đón tiếp em vào nhà nước, không ưa em, vì thế xin đi cho nó ở đâu tôi cũng vậy, thấy chứ đâu đến thế giới không ưa em không ưa em thấy không? Ừ, em luôn là em được đón học sinh vì em những năm cuối không yên thân nhau, nhóc bao lớp công nhân cho đến thương lái, nông dân, những khu phố kinh doanh thì đang thổn thức về mặt bằng, dù như em để khơi lên trong tim kết, để cám ơn mồ hôi người đó anh dùng không hết, nhưng với tính chất như em, có lẽ thêm, bởi vì một thời gian nữa chân bên phải sống ra sao đây? Nước không ưa em, cả nước không thích em, mọi người phải đang dẫn cách để không đón tiếp em vào nhà nước không ưa em, vì thế xin đi cho mợ, ở đâu tôi cũng thế, em không có nước, không ưa em. Cả nước không thấy nhan sắc Phong Vu Dương, ngươi nước không ưa, em còn sống, sân khấu tròn tội nghiệp, cô viết Không đúng, em hiểu không? Ừ, em không? Ừ, em khó ưa