Bỗng một ngày xa xôi thổi đến một người con trai là Gió. Gió ồn ào, mạnh mẽ, cuồng nhiệt và sôi nổi. Gió lướt đi trong vũ khúc quay cuồng. Gió cầm trên tay cây sáo trúc và thổi những khúc ca mê ly về những cánh đồng cỏ rộng lớn hay về những vùng đất mà chàng đã đi qua. Gió kiêu hãnh, gió lạnh lùng và chàng cũng rất vô tâm. Chàng lướt đi ngang qua những cánh đồng, khiến biết bao loài cây phải hướng mắt theo. Ở nơi đó, chàng được yêu mến và ngưỡng mộ.
Bồ Công Anh không phải là một ngoại lệ, Gió ập đến và cũng khiến nàng choáng ngợp trước vẻ phong lưu bất cần. Khi cơn Gió lướt qua cánh đồng, nàng vươn mình theo hướng Gió, đón Gió vào bên mình. Nàng muốn được những ngọn Gió mát rượi ôm ấp vào lòng, vuốt lên những sợi bông của chiếc áo choàng trắng muốt. Nàng yêu Gió, trong sáng và trọn vẹn.
Nhưng Gió sinh ra không phải để dừng chân, chàng là con của ngao du và mạo hiểm. Đồng cỏ bình yên không phải là nơi phù hợp cho chàng ở suốt đời. Gió ào ạt thổi qua, Bồ Công Anh lại cố níu giữ Gió bằng thân hình mảnh dẻ của mình. Nàng càng vươn ra thì Gió lại càng lạnh lùng, phớt lờ bỏ đi.
Cây Răng Sư Tử đau nhói lòng. Trái tim chàng như bị chính chiếc răng cưa cào xé. Chàng che chở cho người con gái chàng yêu để rồi mất nàng trong giây lát. Cây Răng Sư Tử tuyệt vọng, giơ cánh tay xanh biếc ra, giữ chặt Bồ Công Anh trắng muốt. Cánh tay chàng chới với ra trước Gió, nhưng những cánh hoa Bồ Công Anh tự mình tách ra khỏi nhụy để bay cùng Gió mất rồi.
Và ngày ngày, những người nông dân vẫn nghe tiếng cây Răng Sư Tử thì thầm cùng Gió từ miền xa xôi tới để hỏi thăm tin tức của Bồ Công Anh. Nhưng Gió không thể trả lời Răng Sư Tử, bởi những cánh Bồ Công Anh không thể đi theo Gió mãi. Trong cuộc hành trình, cô ấy đã ngã xuống, vùi mình vào trong đất để rồi mọc lên những cây con và chúng được mang tên Răng Sư Tử.
Cây có Hoa, nhưng không giữ được Hoa. Hoa chỉ luôn vươn mình theo Gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Và khi cơn Gió qua rồi, Hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây…