Ngày xửa ngày xưa, cánh của loài chim cánh cụt dài lắm,
nó bay xa như chim én và mạnh mẽ như đại bàng. Nhưng rồi trong một lần dạo chơi
cảnh sông hồ, cánh cụt quen và kết bạn với loài ngan (vịt xiêm). Ngan chẳng những
có tật xấu lắm lời nhiều chuyện mà lại còn có ngoại hình chẳng đẹp đẽ gì, đôi
cánh của nó ngắn cũn cởn, lông thưa như cổ gà chọi và da dẻ có mùi hôi. Chim
cánh cụt thương cảm bạn bởi những khiếm khuyết ấy, nên nó hết lòng yêu thương bạn.
Nhưng ngược lại, Ngan chơi với chim cánh cụt vì có ý đồ xấu: nó ham muốn đôi
cánh dài, khỏe và óng mượt của bạn.
Sau một thời gian thân thiết, ngan vờ vịt khóc lóc tỉ tê, than thân trách phận,
nó ước gì có thể bay được nó sẽ sát cánh bên bạn suốt đời. Một hôm Ngan bảo
cánh cụt ngủ một giấc thật sâu rồi Ngan nhổ lấy nửa bộ lông cánh của chim cánh
cụt mà dùng. Khi tỉnh dậy, chim cánh cụt kinh hoàng kêu lên một tiếng thảm thiết
khi thấy đôi cánh của nó không còn nữa, tên bạn xấu xa gian ác kia đã nhổ mất bộ
lông đẹp đẽ của nó và bỏ trốn mất rồi!
Quá đau khổ chim cánh cụt mất hết niềm tin yêu vào cuộc đời. Nó lầm lũi đi về
phương Bắc, định vùi thân chết trong giá băng. Thần băng giá hiện ra hỏi: “Làm
sao con lại buồn như thế?”
Cánh cụt kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thần nghe. Nghe xong thần hỏi Cánh cụt:
“Con hãy cho ta biết: Đôi cánh ngoài việc dùng để bay, nó có ích lợi gì khác
không?”.
Chim cánh cụtnghĩ mãi không ra, nó im lặng lắc đầu. Thần lại hỏi: “Vậy, đôi
cánh là phương tiện để di chuyển. Nhưng sao cánh đã bị cụt mà con vẫn có thể tới
được nơi đây?”.
Chim đáp: “Dạ, vì con còn đôi chân”. Thần nói: “Vậy, đôi cánh không phải là
phương tiện di chuyển di nhất, có đúng không?”.
Chim gật đầu và bỗng dưng nó cảm thấy có điều gì đó thú vị. thần lại hỏi: “Trên
đời còn nhiều loài khác, chúng không có cánh, không có cả chân nhưng tại sao
chúng vẫn di chuyển được?”.
Lần này chim cánh cụt đã nhận ra ý nghĩa của cuộc sống, nó reo lên: “ Chúng có
những cách riêng của chúng, con sẽ tìm được cách riêng của mình!”.
Nhưng rồi nó lại chợt buồn hiu: “Nhưng con không muốn quay lại chốn cũ, mà cũng
không thể sống được ở đây!”.
Thần cười lớn, băng hà lay động , khói lạnh mịt mờ: “Xứ sở của ta toàn là núi
băng, nhưng không có nơi này địa cầu sẽ bị tận diệt. Ở đâu cũng có sự sống, nếu
con biết vươn lên và cố gắng thì ở đâu cũng có thể sống và phát triển được. Con
hãy cứ thử cố gắng đi nhé”. Nói xong thần băng giá biến mất.
Chim cánh cụt nghe theo lời sống tốt đẹp hơn. Nó sống thoải mái trên bờ, bơi lội
còn nhanh hơn cả những loài sống dưới nước, lấy biển cả làm không gian. Nó yêu
các bạn hiền hào tốt bụng ở nơi đây và yêu xứ sở băng giá ấy mãi đến bây giờ.
Còn chuyện về con ngan dối trá kia ra sao? Nó cũng chẳng bay được, thỉnh thoảng
chỉ cất cánh bay lên ngang nóc nhà rồi lại rơi bịch xuống. điều đáng xấu hổ cho
nó là từ khi lấy cắp bộ lông cánh của chim cánh cụt, nó bị muôn thú chê cười và
xa lánh.