Cả nhà đã ngủ say. Bếp tối om, có hai chấm sáng xanh lè. Đấy là hai mắt chú Miu. Chú ta ngheo ngheo mãi đã mệt, bây giờ nằm im, nghe ngóng.
Trong bóng tối, bỗng ngân một tiếng bùng boong. Bác Nồi Đồng nằm trên chạn bếp ồm ồm hỏi:
– Ai đấ… ấy?
Mèo Con sợ quá, đứng thót lên xù lông và phì một tiếng. Bác Nồi Đồng to người nhưng nhát. Bác cũng hoảng hồn lên:
– Ái ái, kìa chú làm gì thế? Bùng boong, tôi vừa mới chào chú mà chú đã làm dữ!
Có tiếng soẹt soẹt, đấy là chị Chổi đứng ở góc bếp đang rũ ra cười.
– Soẹt, soẹt, úi giời ơi, tôi cười chết mất! To đầu định bắt nạt trẻ con, ai ngờ hóa ra bị một mẻ mất hồn.
Bác Nồi Đồng hậm hực:
– Thôi khéo chị, cứ cười đi, rồi chốc nữa tôi mách ông Chuột Cống ông ấy nhay cho nát ra mới biết thân.
Chị Chổi nghe nói đến Chuột Cống thì nín thít. Mèo Con hỏi:
– Ngheo. Chuột Cống là đứa nào mà ác thế?
– Thôi, chú đừng hỏi nữa, lúc nữa khắc biết.
Chị Chổi thở dài, không nói gì nữa.
Cả gian bếp im phăng phắc. Mèo Con nằm hồi hộp, không ngủ được.
Gần nửa đêm, bỗng chung quanh bếp rúc rích hết cả. Mèo Con nhỏm dậy, mắt càng xanh lè. Chín mười thằng Chuột Nhắt ở đâu chui qua cái lỗ thủng ở chân vách, chạy túa vào.
– Ối eo ôi, có mèo!
Một con Chuột Nhắt ngã lăn đùng ra, kêu choe chóe.
– Chít, chít, hừ, thằng mèo nhép ấy, mà lại bị buộc dây thế kia thì sợ gì!
Một con chuột già bảo thế. Rồi nó chùi mấy sợi ria, hai mắt như hai hột đỗ đen nhìn Mèo Con chế giễu: “Tí nữa, rồi chú mày sẽ biết tay ông Chuột Cống, hả!”
– Soẹt, soẹt, úi giời ơi, tôi cười chết mất! To đầu định bắt nạt trẻ con, ai ngờ hóa ra bị một mẻ mất hồn.
Bác Nồi Đồng hậm hực:
– Thôi khéo chị, cứ cười đi, rồi chốc nữa tôi mách ông Chuột Cống ông ấy nhay cho nát ra mới biết thân.
Chị Chổi nghe nói đến Chuột Cống thì nín thít. Mèo Con hỏi:
– Ngheo. Chuột Cống là đứa nào mà ác thế?
– Thôi, chú đừng hỏi nữa, lúc nữa khắc biết.
Chị Chổi thở dài, không nói gì nữa.
Cả gian bếp im phăng phắc. Mèo Con nằm hồi hộp, không ngủ được.