... Ôi! Mùa xuân bốn nghìn năm mơ ước
Hơn nửa đời đi, tôi đã biết đâu
Tổ quốc tôi rất đẹp, rất giàu
Ðẹp từ mái tóc xanh đầu nguồn Pắc Bó
Ðẹp đến gót chân hồng đất mũi Cà Mau.
Xưa quê cha, mà tôi nào được biết
Có Trường Sơn cao, có biển Ðông sâu
Tuổi thơ úa trong mưa dầm da diết
Cát truông dài nắng bỏng lưng trâu...
Ðảng dạy tôi biết ngẩng đầu, đứng dậy
Vững hai chân, đứng thẳng, làm người
Tôi đi tới, với bạn đời, từ ấy
Ðến hôm nay, mới thấy trọn vùng trời!
... Xứ sở mình có đủ nắng quanh năm
Cuộc sống ấm ân tình, với Ðảng.
Lớn khôn chung, một sẽ hóa thành trăm
Ðời rạng rỡ, mỗi con người tự sáng.
Phải thế chăng, hỡi mùa xuân hùng tráng
Mà tuyến đường Thống Nhất nổi còi vang
Mà Nam Bắc hòa sắc màu duyên dáng
Ðầu mạ non xanh, đầu lúa chín vàng...
Lịch sử sang trang.
Ðại hội Ðảng mở mùa vui. Phơi phới
Từ chiến trường ra, ta xốc tới công trường
Người chiến thắng là người xây dựng mới
Anh em ơi
Tất cả lên đường!